Sau khi vòng đàm phán hòa bình giữa Mỹ và Iran tại Pakistan kết thúc mà không đạt được thỏa thuận, Tổng thống Donald Trump được cho là đang cân nhắc một loạt phương án gây sức ép, bao gồm cả khả năng nối lại các cuộc tấn công quân sự nhằm vào Iran.
Diễn biến này đánh dấu một bước ngoặt đáng chú ý trong tiến trình ngoại giao vốn đã rất mong manh giữa hai quốc gia. Trước đó, hai bên đã có những tín hiệu tích cực khi đồng ý bước vào đàm phán trực tiếp – điều hiếm thấy trong nhiều thập kỷ. Tuy nhiên, các bất đồng cốt lõi, đặc biệt liên quan đến chương trình hạt nhân và vai trò địa chính trị của Iran, đã khiến tiến trình nhanh chóng rơi vào bế tắc.

Theo các nguồn tin từ Nhà Trắng, một trong những phương án đang được xem xét là tái khởi động các cuộc tấn công quân sự quy mô hạn chế, kết hợp với việc phong tỏa eo biển Hormuz nhằm gia tăng áp lực lên Tehran. Đây được coi là chiến lược “leo thang có kiểm soát”, với mục tiêu buộc Iran quay lại bàn đàm phán trong thế bất lợi hơn.
Tuy nhiên, khả năng xảy ra một chiến dịch quân sự quy mô lớn được đánh giá là thấp hơn. Các cố vấn cho rằng một cuộc tấn công toàn diện có thể khiến Trung Đông rơi vào vòng xoáy bất ổn mới, đồng thời kéo Mỹ vào một cuộc xung đột kéo dài – điều mà chính ông Trump cũng muốn tránh.
Bên cạnh phương án quân sự, Nhà Trắng cũng đang xem xét các biện pháp khác như duy trì phong tỏa hàng hải có giới hạn và gây áp lực buộc các đồng minh tham gia vào các chiến dịch bảo vệ tuyến vận tải qua eo biển Hormuz trong dài hạn. Đây là tuyến vận chuyển chiến lược chiếm khoảng 20% nguồn cung dầu toàn cầu, do đó bất kỳ động thái nào tại khu vực này đều có thể gây tác động mạnh tới thị trường năng lượng và kinh tế thế giới.
Đáng chú ý, dù đưa ra những cảnh báo cứng rắn, ông Trump vẫn để ngỏ khả năng tiếp tục theo đuổi giải pháp ngoại giao. Các quan chức Mỹ cho biết đề xuất của Washington vẫn còn hiệu lực, và phía Iran cũng có dấu hiệu sẵn sàng quay lại bàn đàm phán nếu điều kiện phù hợp.
Tuy nhiên, những “lằn ranh đỏ” mà Mỹ đưa ra trong đàm phán – bao gồm yêu cầu Iran chấm dứt làm giàu uranium, tháo dỡ cơ sở hạt nhân và ngừng hỗ trợ các lực lượng ủy nhiệm – được xem là những điều kiện khó chấp nhận đối với Tehran. Đây chính là nguyên nhân cốt lõi khiến tiến trình hòa bình tiếp tục đình trệ.
Ở góc độ thị trường tài chính, việc đàm phán bế tắc và nguy cơ leo thang quân sự trở lại có thể khiến giá dầu biến động mạnh, đồng thời gia tăng tâm lý phòng thủ trên các thị trường toàn cầu. Trong bối cảnh eo biển Hormuz tiếp tục là điểm nóng, bất kỳ hành động quân sự nào cũng có thể kích hoạt một chu kỳ biến động mới đối với năng lượng, lạm phát và chính sách tiền tệ toàn cầu. Tổng thể, diễn biến hiện tại cho thấy tiến trình hòa bình Mỹ – Iran vẫn còn rất nhiều rủi ro và phụ thuộc lớn vào các quyết định chính trị trong ngắn hạn. Việc ông Trump cân nhắc phương án quân sự không chỉ là động thái chiến thuật, mà còn phản ánh mức độ bế tắc sâu sắc trong đàm phán – yếu tố có thể tiếp tục định hình cục diện địa chính trị và thị trường tài chính trong thời gian tới.
